Friday, July 31, 2009

Quyết tử


Tổ quốc lên cơn đau
Lòng người quặn thắt
Lớp lớp Sĩ Nông Công Thương
Hàng hàng đều đã dấn thân
Người người đều đã lên đường
Hàng, lớp, người người vào chốn cầm giam
Vẫn tiếp nối dòng người
Hiên ngang đi vào lao ngục
Quyết đòi lầy một điều
Quyền Dân tộc tự quyết
Để bảo vệ giang sơn
Dẫu phơi gan trải mật
Phải chận ngay bọn tay sai cúi luồn
Dâng Nước Nhà cho lũ giặc Bắc phương
Từng tấc đất, nghìn năm bao máu thắm

Dân tộc ta kiên cường
Dù xương trắng khắp núi rừng Quê hương
Khống thể, không thể...
Để hình hài Tổ tiên bị ngoại xâm chia cắt
Để sóng biển quê Cha uất hận dâng trào
Để mắt mẹ vỡ máu khóc con mình chìm đắm
Biển, đảo, biên cương giống nòi bách thắng
Lê,Nguyễn,Lý,Trần ơi !
Hãy giống lên hồi trống trận
Nguyện một lời "thà làm quỷ nước Nam"

Hỡi Hồn Thiêng Sông Núi
Xin nổi dậy hồi sấm sét
Chuyễn động trời Đông
Ầm ầm bão lửa căm hờn
Cho vỡ tan máu tim lồng ngực
Chảy tràn uất hận lên thần lực
Từ châu thân dạ đồng gan sắt
Của hơn tám mươi triệu cánh tay
Quyết đập tan lũ bán nước phen này.

Lê quang Hồng
Perth,WA. 27/7/09

Wednesday, July 29, 2009

Viết những bài thơ


Tôi viết cho em những bài thơ
Từ ngày tan học bước bơ vơ
Theo bước em về đường Thống Nhất
Cuối nẻo dòng sông chảy lặng lờ

Tôi viết cho em từ Nha Trang
Trên đỉnh Hòn Khô nhạt nắng vàng
Nhìn xuống Ba Làng thuyền ghé bến
Vắng bóng em về nhớ mê man

Tôi viết cho em từ Bình Dương
Quốc lộ Mười Ba buổi mở đường
Trong tiếng pháo thù từ An Lộc
Không tiếng em cười trong nhớ thương

Tôi viết cho em từ chốn xa
Bắc Mỹ đêm về lạnh tuyết qua
Thương mải cuộc tình ngày chinh chiến
Nên nhớ về em buổi xa nhà

SVSQ Lê Chiến khóa 8/72

Thursday, July 2, 2009

Tâm Tình người Kỵ Binh


Một thuở tôi là lính kỵ binh
Từ Gò Dầu Hạ về Tây Ninh
Vết xích băng qua vùng đá sỏi
Vó ngựa in lên bước đăng trình

Tôi đội lên đầu chiếc mũ đen
Qua Bình Dương phố mới lên đèn
Giày sô áo trận mùi khói súng
Về thăm cô bé mới vừa quen

Chi đội mở đường lên Khiêm Hanh
Bụi đỏ nào vương túp lều tranh
Bà mẹ về trong chiều tắt nắng
Nhớ con thơ thẩn bước độc hành

Chi Đoàn hành quân vùng Dầu Giây
Rừng cao su đầy vết đạn cày
Đại pháo từ Phương Lâm Định Quán
Vẫn vọng về đây suốt mọi ngày

Tôi về Phước Tuy nhớ Bình Dương
Cô bé vừa quen má đỏ hường
Nhớ cả Lái Thiêu vườn trái ngọt
Ngọt cả tình tôi buổi tha hương

Từ độ quê hương tàn lữa binh
Tôi ở phương xa nhớ một mình
Vẫn tiếc vẫn thương về dỉ vãng
Một thuở oai hùng lính Kỵ Binh

Thiên Chương chi đoàn 2/15 TK

Sunday, June 21, 2009

Nhớ ngày Quân Lực


Năm Bảy Mươi Hai ngày quân lực
Quân Đội diển binh bên Sông Hàn
Tôi ở miền Trung cơn nắng bức
Cổng vào tuyển mộ bước hiên ngang

Năm Bảy Mươi Ba ngày quân lực
Tiểu Đoàn vào Sài Gòn diển binh
Tôi ở Nha Trang nghe rạo rực
Hát bản quân ca bước một mình

Năm Bảy mươi Tư ngày quân lực
Căn cứ Tám Hai pháo đạn thù
Tôi vẫn sống qua ngày khổ cực
Bạn bè yên giấc ngủ ngàn thu

Năm Bảy Mươi Lăm ngày quân lực
Tôi ở chốn xa tủi phận mình
Một thuở oai hùng trong ký ức
Chỉ là kỷ niệm kiếp nhà binh

Mổi năm tháng Sáu ngày quân lực
Đội chiếc mũ đen như màu tang
Tôi khoác lên mình đồ quân phục
Như hổ nhớ rừng dưới đồng hoang

Lê Chiến khóa 8/72

Friday, June 19, 2009

TẠ TỘI


Rừng lại gọi ta về trong tủi nhục
Núi thâm u trơ đá , lạnh sương mai
Xưa chinh y, nay cơm tù , áo ngục
Đoạn trường mang cay đắng nối u hoài .

Nắm cơm hẫm mỗi ngày hoà với muối
Nuốt nghẹn ngào trái khổ , nén buồn rơi
Rừng độ lượng , cho ta mầm dinh dưỡng :
Lá tàu bay , đọt dương xỉ , cầm hơi .

Đau như thể lửa thiêu trong lồng ngực
Nhói từng cơn như máu rỉ buồng tim
Vì tài hèn , sức mọn phải lặng im
Cho định mệnh trói tay vào lịch sử .

Thân cải tạo , trên đầu treo án tử
Đời tàn binh, cuộc sống đếm từng ngày
Sá gì vắt, muỗi mòng , hay thú dữ
Chỉ thẹn lòng không " da ngựa bọc thây " .

Mỗi nhát cuốc khai đất hoang mở lối
Là tiếng lòng dội mãi những đau thương
Tổ Quốc ơi , xin cúi đầu tạ tội
Vì sa cơ nên để mất quê hương.

Huy Văn.
(Tặng DƯƠNG HỒNG PHONG, TRẦN THIỆN VIỆT va HOÀNG CÔNG LỰC
để nhớ Nhà 2, Trại 4, HT /TA 14)

THÂN TA VẪN NỢ TRIỀN MIÊN


30 năm ! Đã 30 năm !
Thời gian trôi lặng lẽ, âm thầm
Ta vẫn gò lưng ,lầm lũi bước
Như hôm nào vừa mới hóa thân.
Ta hóa thân ta thành cỏ rác
Sau một năm cuốc đất , phá rừng
Một năm dâu bể và tan tác
Ngày ra tù , Trời , Đất rưng rưng.
12 năm thắp từng ngọn đuốc
Soi bóng đời ta , như bóng ma
Biển lửa hôm nào ta nhập cuộc
Vẫn cháy râm rang cõi ta bà.
Náng Hè thiêu đốt dòng hận sử
Mưa Thu lã chã giọt vắn, dài
Chớp mắt đã già thân lữ thứ
Chuyện vá trời biết tỏ cùng ai?
Nơi xứ người, cơm no, áo ấm
Mà sao lòng khắc khoải, chưa yên
Tâm còn động ,tình còn u uẩn
Bởi thân ta vẫn nợ triền miên.
Nợ xương máu những người đã khuất
Nợ núi sông trả mới nửa mùa
Nợ chồng nợ ! Đời trôi tất bật
Thẹn lòng khi nhớ chuyện xa xưa.
Huy Văn

CHUYẾN HÀNH QUÂN ĐẦU ĐỜI



Theo đơn vị hành quân vùng Châu Đốc
Mùa nước lên, lúa sạ ngập đầy đồng
Đi tìm giặc chỉ thấy toàn lũ chuột
Thèm chất tươi, thịt nướng thật ấm lòng .

Ngày ướt vớ, đêm mang giày ngủ võng
Sáng, trưa, chiều, tối cũng lấm bùn hôi
Đêm chờ sáng, Poncho trùm chống muỗi
Ướt triền miên, đời lính cực thì thôi !

Ngồi "Cua sắt" vượt rừng tràm, ruộng lỡ
Qua Tịnh Biên, Vĩnh Tế, xuống núi Dài
Rừng Thất Sơn một thuở đẹp liêu trai
Nay xơ xác, hoang tàn, trơ đất đá .

Máu lại đổ trên bụi cây, khóm lá
Đêm đổi quân, ngày đánh chốt, phá kiềng
Pháo, đạn, bom, mìn bẫy nổ liên miên
Địch cố thủ, hạ quyết tâm chống đỡ .

Chuẩn Uý "sữa" thét gào cho bớt sợ
Miệng "Xung phong!" mà bụng thắt từng hồi
Như khinh binh : cũng ăn đứng ngủ ngồi
Ôm lựu đạn thức trắng đêm trám tuyến .

Mùi tử khí theo khói đưa ,lửa quyện
Xác phơi mình chờ đêm xuống mang đi
Bài vọng cổ. Trời ơi ! Ai cất tiếng !
Xuống câu Xề nghe não nuột lâm ly !

Bịch gạo xấy một tuần chưa nhai hết
Thuốc vàng tay, cổ rát, nứt môi khô
Máu còn rơi, người còn quấn Poncho
Ôm ghì súng, mắt cay nhoà mỏi mệt.

Rồi cũng xong đợt hành quân gian khổ
Mừng cho ta, buồn cho kẻ không may
Tạm lìa xa chốn bom rơi, đạn nổ
Chào Thất Sơn, ta xuống núi hôm nay.

(Núi Dài, Thất Sơn, Châu Đốc Tháng 10-1973)