Tuesday, December 7, 2010

TÌNH GỬI TỪ TRÊN ĐÔI CÁNH SẮT

Tôi đến tìm Em ngày chớm hạ
Vai nặng hành trang, tim nặng tình
Ngâp ngừng muốn nói câu từ giã
Ngại làm nắng úa lúc bình minh.

Lời yêu thầm nói trong thinh lặng
Để giấc hoàng lan vẫn dịu êm
Tầm xuân đang hé cười trong nắng
Sao hồn như lá úa bên thềm?!

Em mộng mơ gì trong giấc ngủ
Có biết ngày vui ánh mai hồng
Có thấy tình hoa đang hé nụ
Trong tiếng hoan ca buổi hừng đông?!

Đường mây rồi sẽ chia vạn dặm
Một tiếng yêu còn đọng trên môi
Em đang say giấc trong mộng thắm
Có biết sầu đang dậy khôn nguôi?!

Ước gì Em hiểu được lòng tôi
Mong sao ngày tháng hãy ngừng trôi
Cho tia nắng ấm hôn làn tóc
Tô thắm tình tôi dẫu không lời.

Ước gì Em đến bên tôi nhỉ?!
Để tim rung mãi nhịp nồng say
Mai này trên bước đường thiên lý
Có mảnh tình tôi nối đêm ngày.

Tôi sẽ nói thầm câu tạm biệt
Vì vẫn còn đây nỗi hoài mong
Chia tay đâu phải là vĩnh quyết
Nên lời yêu dấu tận đáy lòng.

Dù cách phương trời, xa vạn dặm
Hồn sẽ tung trời, vượt cánh mây
Để ngày mai đẹp màu nắng ấm
Tìm đến bên Em nối tình đầy.

Tình gửi từ trên đôi cánh sắt
Yêu thương trải nhớ, vượt sơn khê
Ơi Em xin hẹn mùa trăng mật
Tay nắm bàn tay nói hẹn thề.

HUY VĂN
( Lấy ý từ  Leaving on a Jet Plane - John Denver )

ĐỘT KÍCH ĐÊM

Trăng đỏ máu, suối đen hơn đáy vực
Đêm chập chùng, bừng sáng hỏa châu soi
Cúi rạp mình như bò sát, nín hơi
Chờ thủ hiệu, hàng ngang cùng đột kích.

Dốc yên ngựa phân chia ta với địch
Cỏ tranh khô, tử khí át hương sim
Đêm phập phồng theo nhịp đập con tim
Giờ quyết tử. Trung Đội: " Xung phong! Sát! "

Mạng con người phút giây thành cỏ rác
Đêm thét gào, súng đạn nổ không ngơi
Chiếm mục tiêu, đêm long đất lỡ trời
Người hăng máu, núi đồi say khói lửa .

Rồi im lặng chợt về trên địa ngục
Đêm thâm u, dã thú nuốt con mồi
Bóng trăng nghiêng, hoa đăng nhạt sau đồi
Soi bãi chiến, rọi hố hầm đẫm máu .

Vuốt mắt bạn, gom xác thù, báo cáo
Vét chiến hào, chờ đơn vị bàn giao
Khói mắt cay, hay có ngấn lệ trào
Khi khoảnh khắc bỗng trở thành thiên cổ.

Lại suốt đêm giữa chiến trường gian khổ
Lính hành quân, đêm thức, sáng ngủ ngày
Chờ đến lượt bản thân mình " trúng số "
Buồn tang thương, vui sống sót hôm nay .

Huy Van

XIN ĐƯỢC CÁM ƠN NGƯỜI

Xin cám ơn những tấm lòng quảng đại
Đã rộng tay đón nhận kẻ khốn cùng
Lại bắt đầu trên mảnh đất tạm dung
Cho mầm sống tái sinh trong đời mới.

Đành là phải hướng lòng theo bước tới
Nhưng vẫn còn cay đắng mối thương tâm
Đang râm rang nỗi nhớ rất âm thầm
Của năm tháng, bể dâu mùa quốc nạn.

Xin cám ơn máu xương thời khinh mạng
Đã bao năm vun xới đất Ông Cha
Máu liệt oanh của trang sử Cộng Hòa
Làm thành lũy ngăn cuồng lưu hồng thủy.

Thân viễn xứ mà hồn nơi cố lý
Núi sông ơi! Đây mấy cõi quan hoài
Ký ức nào còn mang nặng trần ai
Của một thuở đẹp giày saut, áo trận.

Xin cám ơn những đắng cay định phận
Nuôi hùng tâm dẫu nước mất nhà tan
Thân ngục tù, hồn vẫn thênh thang
Thả mơ ước vào khung trời hy vọng.

Cám ơn Người hy sinh cho tôi sống
Dù lất lây trong nghịch cảnh oan khiên
Cám ơn Anh: gương bất khuất, trung kiên
Của kẻ sĩ giữa muôn trùng khổ nhục.

Gom một thoáng hương thừa hạnh phúc
Thành nến hong tâm thức lúc chiêm bao
Xin cám ơn những xương trắng máu đào
Đã tô thắm thời  " cổ lai chinh chiến "

Tận đáy lòng mãi vang lời ước nguyện
Nhìn trời quê rực rỡ ánh hồng tươi
Mùa Tạ Ơn xin được cám ơn Người
Nay viễn xứ hẹn ngày mai quang phục.

HUY VĂN
26-11-2009
( Cảm hứng từ đoạn video có hình ảnh của
Thiếu Tá Lê Hữu Cương Khóa 16 Võ Bị )

BAO NĂM ƯỚC HẸN VẪN CHƯA TRÒN

( Để nhớ mùa công tác CTCT
19/11/1972 - 19/01/1973 )

Khác gì mây khói vương đầu núi
Loáng thoáng, mong manh, chực chờ tan
Lời hứa đã chìm trong gió bụi
Khi chân khua mãi nhịp hoang đàng.

Một dạo Thu tàn trên bóng nắng
Lối Duồng(1) ai thả bước tung tăng?
Trời xanh, sóng bạc, hương biển mặn
Nhớ quá! Thượng Văn, ơi Thượng Văn!

Vành nón nghiêng theo chiều Lâm Lộc
Thơm nắng làng Em táo trĩu cành
Làn gió đưa hương vờn lên tóc
Guốc khua lính qúynh bước chân nhanh.

Lỡ một chuyến xe về Phan Rí
Đành treo nỗi nhớ tại ngả ba
Trải một dòng Thơ vào nhật ký
Cho dài thêm nỗi nhớ Hòa Đa.

Hừng hực nắng loang trên mặt đất
Con dốc Lương Sơn muốn đụng trời
Khi không máu đổ mùa Sinh Nhật (2)
Chưa thành lính chiến đã thây phơi.

Nhớ dãy phố buồn ôm quốc lộ
Vằng vặc trăng soi bóng quận đường
Sương tỏa bóng Hời đêm hoài cổ
Nỗi lòng Chiêm Quốc thẫn thờ vương.

Bao năm ước hẹn vẫn chưa tròn
Lạc giữa phế hưng của nước non
Bình Thuận, Hòa Đa dù vạn dặm
Vẫn gần tâm tưởng, vẫn keo son.

HUY VĂN
(1) Duồng =  Một tên khác của Xã Thượng Văn
(2) " Tai nạn giao thông “ giữa GMC và L19 ngay tại đầu
dốc Lương Sơn, Xã Chợ Lầu, Quận Hòa Đa ngày 19-01-1973 .
Một SVSQ thiệt mạng. Bốn SVSQ và người Quan Sát
Viên của L19 bị trọng thương

LÚC PHÂN VÂN

Xưa chinh chiến vốn mang hồn bất sá
Đường chông gai mà bước chẳng ngại ngần
Nay yên ấm sao rụt rè chí cả
Nhìn cảnh đời trôi xấp ngửa, lần khân!

Có phải vì mang phận hèn, thân nhục
Nên cùn mằn nơi xứ lạ, người dưng?
Hay chỉ vì nhánh đời chia mấy khúc
Nên tháng năm cứ trì trệ...lừng khừng?

Đem buồn vui vào tiếng chì, tiếng bấc
Của nhịp đời chìm nổi giữa phế hưng
Để dư âm của binh tàn, nước mất
Vẫn triền miên vang vọng đến vô chừng!

Thương quá! Những tim hồng mang nhiệt huyết
Nhớ làm sao! Sắc áo với màu cờ
Xưa ngậm ngùi nhìn non sông tận tuyệt
Nay vẫn là chim quốc gọi nguồn mơ.

Nợ xương máu chất chồng theo ngày tháng
Câu hẹn thề còn vọng mãi hoài âm
Bao nhiêu năm mỏi mòn vì quốc nạn
Quê hương ơi! Đây một nỗi đau thầm.

Thắp ngọn đuốc soi bóng mù viễn xứ
Cho sáng hồn khi chao đảo, phân vân
Ta: bèo bọt đang xuôi dòng lữ thứ
Mang lòng son đặt trên bước thăng trầm!

Đã thấp thoáng ráng trời, hoàng hôn tím
Nên cũng đành cương lỏng, vó câu lơi
Thời gian ơi! Hãy ngược vòng xoay chuyển
Cho hoa niên lần nữa điểm tô đời.

HUY VĂN

SÀIGÒN 1972

Lang thang đi giữa phố phường
Bước chân vô định, con đường vô thanh
Rừng người như nước trôi nhanh
Ta như suối cạn loanh qoanh trũng buồn
Chỉ qua mấy tháng quân trường
Đã man mác những vô thường hiện sinh
Thiên tòa đèn, nến lung linh
Mừng mầu nhiệm của an bình Thiên Sai
Vài câu nguyện Đấng Anh Hài
Xin vơi bớt những u hoài đa mang
Người vui hạnh phúc trần gian
Ta nghe vai nặng hành trang vào đời
Đêm nay: Đêm Thánh từ trời
Đêm ta từ giã mộng đời hoa niên
Áo thư sinh giữ tình riêng
Áo nhà binh gánh ưu phiền quan san
Giữa lòng phố thị rộn ràng
Chân đi, hồn bỗng ngập tràn ưu tư
Mới qua ngày phép mà như...
Muốn quay lưng bước, giã từ đêm vui.
HUY VĂN


HIỆP ĐỨC 1975
Tiếng ai đó thở dài trong bóng tối
Thay tiếng lòng khấn nguyện đón Giáng Sinh
Đêm rừng núi co ro tay bó gối
Đêm lạnh đầy lán trại Tù tàn binh.

Tiếng ai đó hay thâm u gió thổi?
Hòa tiếng côn trùng tấu khúc nỉ non
Lạnh vào tim cho lòng chợt héo hon
Đêm Hiệp Đức. Đêm đông. Đêm cải tạo.

Tiếng ai đó! Hay tiếng lòng áo não
Mang đắng cay, tủi nhục kiếp vong thân
Đêm Tình Yêu. Đêm Thiên Chúa xuống trần
Lòng khắc khoải mơ hồng ân nhiệm lạ.

Tiếng ai đó!? Trời ơi, sao buồn quá!
Thương gia đình, nhớ Cha Mẹ, Vợ Con
Nhớ người yêu, bè bạn, nhớ...Sàigòn
Nhớ kỷ niệm, buồn, vui và...tất cả.

Tiếng ai đó hay rừng khuya trút lá?
Bồi hồi theo hoài vọng Đấng Cứu Tinh
Triệu con tim thổn thức điệu an bình
Xin ơn phước lấp tràn cơn sóng đỏ.

Tiếng ai đang thì thầm, hay lời gió?
Mang hương lòng vượt trăm núi, ngàn sông
Đêm huyền linh. Có mơ thấy gì không
Hỡi đồng cảnh : Tù tàn binh  Hiệp Đức?
HUY VĂN

LẠI MỘT NGÀY CUỐI THÁNG, CUỐI NĂM

Bừng mắt dậy. Sáng trời: tuyết đổ
Lại rưng rưng tiềm thức lạc loài
Giọt cà phê tỏa hương viễn phố
Đặc quánh như vô lượng trần ai.

Trắng một cõi sương giăng bãng lãng
Chờ vòng quay khép lại thời gian
Trời thinh lặng, Người buồn ly tán
Lòng viễn du chớp bể mây ngàn.

Nhìn tuyết phủ một trời băng giá
Thấy cảnh đời như bóng tà huy
Thẩn thờ như bóng cây trơ lá
Hồn mang mang nhớ lúc xuân thì.

Gọi sông núi vào vùng hoang tưởng
Bày cuộc chơi đầu gió chân mây
Ít ra cũng một lần ngất ngưỡng
Nối quê hương- viễn xứ. Đông-Tây!
Cứ vuốt mặt hẹn lần hẹn lựa
Mà bóng quê thì vẫn mù tăm
Thôi cũng đành! Hẹn thêm lần nữa
Lại một ngày cuối tháng, cuối năm!

HUY VĂN
( Lebanon, PA 31/12/2009
)